Cướp tay anh từ định mệnh

Các chap: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29

Cướp anh từ tay định mênh!

truyen teen, truyen teen hay, doc truyen

Tác giả: Lengkeng

Nhóm dịch: Đang cập nhật…

Thể loại: Truyện Teen

Chap1. Ngửa đầu hỏi định mênh: Ai mới thật sự là của của ai?

- Tên gì?
- Thụy Dương
- Tên gì mà buồn kinh? Đổi tên đi!
- Sinh tháng mấy?
- 12
- Bao nhiêu?
- 29
- Gọi anh đi!
Chiếc cặp đáp xuống mặt bàn , Dương chầm chậm ngước lên nhìn chàng trai vừa ngồi xuống… Ba giây xúc động… Shock… Hắn ngước mắt ngoái lại nhìn cô, cười nhăn nhở. Một điệu cười rất “công nghiệp”. Tim Dương đập mạnh: Đây sẽ là chàng trai của cô! Chắc chắn vậy!

Trong tim cô gái kiêu hãnh vừa có một cơn chấn động mạnh. Cô nhíu mày nhìn hắn ta từ từ ngồi xuống bên cạnh. Một cách để Thụy Dương ghi nhớ những điều đáng được nạp vào não. Trên cái thế giới này ít chuyện đáng để nạp vào đầu lắm, nên có chuyện hay ho là phải cố mà tập trung cho kì được. Dương thích, đơn giản là vậy. Nhìn cậu bạn với mái tóc xoăn bới tung, long mi cong vút như con gái, đôi mắt sáng và gương mặt còn in đậm những nét nghịch ngợm. Dương thấy tim mình khẽ rung lên. Trên đời này, đâu có nhiều chuyện để hứng thú, để thích và để thấy thú vị. Đơn giản là không nhạt, thế là đủ. Cô khẽ nhíu mày. Im lặng.
- Sao thế?
Hắn đảo mắt nhìn cô rồi nhanh chóng tập trung vào cái chân đang chễm chệ trên ghế, buộc lại dây giày, miệng vẫn không chịu yên:
- Gọi anh đê! Tôi sinh 27/12. Tên Vũ Huy. Học sinh mới.
Nói rồi hắn đứng dậy, vỗ vỗ lên cái cặp:
- Trông giùm cái cặp! Tẹo trả công!
Thụy Dương còn chưa kịp định thần đã thấy hắn phi như bay ra sân bóng.
Cô ngồi lặng lẽ nhìn vào chiếc cặp vừa đáp xuống mặt bàn. Sẽ chẳng ai tin rằng một đứa con gái như Dương lại đổ khuỵu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng trong khoảnh khắc ban nãy, mọi thứ trong cô như vỡ ào, khi hai ánh mắt chạm nhau, khi Vũ Huy đáp chiếc cặp xuống bàn và gương mặt của hắn nghiêng nghiêng khi chăm chú buộc dây giày… Tất cả giống như dành riêng cho Dương. Cô có cảm giác đã thân quen lắm. Phải chăng nơi những giấc mơ chập chờn lúc tỉnh khi say của một con bé chỉ được phép yếu đuối khi đêm về. Những cảm giác rất lạ lẫm lần đầu tiên nảy nở trong tâm hồn vốn tưởng đã chai sạn.
- Chị! – Làm gì mà mặt nghệt hết ra vậy?
Thụy Dương không trả lời, đôi mắt trở lại vẻ bất cần cố hữu, nhanh chóng gục đầu xuống bàn. Cô bé đặt gói xôi cạnh vòng tay chị rồi ngoái lại nhìn cô chị gái bằng một ánh mắt luôn đầy yêu thương, miệng cười thật khẽ.
- Chị mệt ạ, vậy chị ngủ thêm tí đi! Chị cứ thích đi học sớm cơ! Em về lớp đây! Ăn đi nhé!
Dương mệt mỏi, ngẩng mặt lên nhìn gói xôi, kéo xuống gầm bàn rồi lại gục xuống. “ Đi học với mày để nghe lải nhải mãi không thôi à, ở nhà bị hành xác đủ quá rồi à”. Nói vậy nhưng Dương không ghét Thư, chỉ là đôi khi khó chịu vì cái vẻ trẻ con quá đỗi của con bé thôi!
***
- Cậu ở đâu đấy?
- Đối diện sân bóng nè. Thư ra đi. Nhanh nhé!
Nhã Thư xoay xoay người, cố nheo mắt tìm mấy đứa bạn thân.
- Tớ không thấy cậu đâu cả này?
- Tạt qua sân bóng, chỗ ghế đá cây đa í? Nhanh lên, có chuyện hot đấy?
- Chuyện gì hot cơ? Tớ biết rồi, đợi chút
- Ừ nhanh lên, có hotboy xịn cực.
- Ối….
Thư hoàn toàn không kịp phản xạ, quả bóng rổ đang bay theo hình xoắn ốc về phía nó. Nó cũng không kịp nhận ra nó đang đứng chỏng chơ giữa sân bóng tự lúc nào.
Bốp…
Quả bóng đi theo đường thẳng không chệch hướng và “phía cuối con đường” chính là…đầu Thư.
Nhã Thư lảo đảo rồi ngã xuống, chỉ kịp thấy một cánh tay đã đưa ra đỡ lấy vai mình. Thư thấy choáng váng, chưa muốn ngồi dậy chút nào. Xung quanh bắt đầu nghe tiếng xôn xao.
- Cậu ổn không?
- Ổn không?
- Nhã Thư? Cậu không sao chứ!
Đám đông có vẻ giãn ra khi có tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy đến. Là Thụy Dương! Cô nhíu mày nhìn cô em gái, không cúi xuống, tay đút vào túi quần. Hoàn toàn không để ý đến ai và cái giọng bất cần quen thuộc:
- Chết chưa? Dậy đi! Nằm đó làm gì nữa?
Thư lồm cồm ngồi dậy. Tay xoa xoa đầu:
- Úi da, đau quá!
Cô nheo mắt ngước lên nhìn Thụy Dương, cố làm vẻ mặt đáng thương!
Dương ngồi xuống sát cô em rắc rối, đưa tay chạm nhẹ vào vết thâm bầm trên mặt Thư, vẫn cố giữ giọng bình thản:
- Đau lắm hả? Có cần vào phòng y tế không?
Thư đứng bật dậy, chỉnh lại quần áo, đưa táy lên trán, chào kiểu quân đội:
- Thưa sếp, em không sao ạ!hì hì!
Đám đông cười òa lên chỉ có Dương mặt vẫn lạnh tanh. Cô khẽ nhíu mày nhìn Thư, quá quen với những trò đùa nhạt nhẽo của cô em. Tay lại đút túi quần, mặt nhìn thắng, bước ra khỏi đám đông, đi về lớp:
- Không sao thì về lớp đi! Nghịch ít thôi! Tôi không muốn ăn đòn quá nhiều đâu?
- Ối… chị… em…
Nhưng Dương đã lách qua khỏi đám đông tự bao giờ, dáng cô chậm rãi đi về lớp, mắt nhìn thẳng, hoàn toàn im lặng
Nước mắt Thư bắt đầu ứa ra… Cô sờ tay lên trán mình nơi vết bầm vì bóng đập trên trán. Không khóc vì đau, Thư khóc vì cô biết người sẽ phải chịu đau nhiều hơn cô, không ai khác là Thụy Dương, người chị mà cô hết lòng yêu quý. Bất giác, rùng mình! -Nhã Thư là hoa khôi đấy! Xinh thôi rồi! Đàn piano tuyệt hay! Dễ thương lắm! Thằng bạn đập mạnh vai Vũ Huy, thao thao bất tuyệt về con bé vừa làm náo loạn sân bóng của bọn nó ban nãy.
-Dễ thương cái gì mà người ta đỡ dậy mà không cảm ơn lấy một tiếng! Nói chung tao thích em Thụy Dương. Con bé đó trông rất “chơi”! Tao thích.
Có vẻ không đồng quan điểm, Nam đi bên cạnh lên tiếng.
-Thì em ấy vội vã nên quên mà. Căn bản em Dương chả bao giờ thèm hé răng cười cái. Cứ lạnh lùng bất cần. Nhìn phát ớn. Tao thấy hai chị em nhà nó cứ như nước với lửa.
-Hình như không phải chị em ruột đâu! Chị em ruột sao lại học cùng khối được.
-Ôi dào, ai mà biết, nhà đó cứ như ốc đảo ấy. Chả ai biết là thế nào nữa. Nghe cái My bảo chẳng bao giờ thấy em Thư đã động đến chuyện gia đình. Thế thì bố nào biết được. Chả lẽ đi hỏi em Dương. Lại chả ăn mấy bạt tai.
-Ơ, sao mày im lặng thế?
-Ơ biết gì mà nói! Bọn mày bắn như súng liên thanh rồi còn đâu?
Thật ra bởi vì Huy muốn tập trung nghe chuyện về hai chị em lạ lùng nọ. Nhiều tò mò và hứa hẹn nhiều bất ngờ đây. Biết đâu lại có chuyện vui vui hay ho ở trường này. Chả biết, dù sao ngày đầu nhập hội thế này cũng được coi là thú vị.
***
-Đấy là em gái cậu à? À không, gọi anh đê? Đấy là em gái em à?
Dương không ngẩng lên.
-Ừ!
- Chẹp. Tớ thèm có em gái lắm đó!
-Của nợ!
-Hô hô. Biết ngay mà chị em gái dễ cãi nhau lắm. Nhất là yêu chung một chàng chẳng hạn lại chả choảng nhau như chơi.
Dương nhíu mày, lười biếng không trả lời, đếm từng bước chân chầm chậm của cô giáo. Cô sắp vào lớp.
-Chào cả lớp, lớp mình hôm nay có học sinh mới! Vũ Huy, em giới thiệu đi.
-Dạ, em giới thiệu ngoài sân bóng ban nãy rồi ạ
Hắn ghét cái cảm giác cả chục ánh mắt quay lại xăm xoi cái vẻ đẹp trai ngời ngời của hắn.
-Em giới thiệu lại đi, cô muốn nghe.
Cô giáo gườm gườm nhìn hắn, đã nghe danh cậu học sinh một năm chuyển trường đến 5 lần này rồi.
- Thưa cô, thưa các quý anh chị bạn bè, em tên Vũ Huy. Học hành thì chả bằng ai nhưng chơi thì vô đối ạ. Điểm đáng chú ý nhất là đừng ai thích tớ vì tớ chuyển trường lúc nào tớ cũng chả biết đâu. Không lúc ấy lại bảo không báo trước. Hehe
Cả lớp nhao nhao. Mấy đứa con gái có vẻ buồn ra mặt. Còn bọn con trai thì hào hứng thấy rõ. Nhìn cậu ta đã ra dáng chất chơi, ban nãy lại còn tung hoành trên sân bóng. Trừ cú cuối cùng không chịu đỡ bóng để đập trúng đầu Nhã Thư thì đúng là quả nào ăn quả ấy, chất đừng hỏi. Kiểu này mấy lớp khác chỉ đáng con muỗi .

-Dạ, em xong rồi ạ! Cô có thể tiếp tục diễn đàn ạ!
Vũ Huy cười tươi rói, nhìn mọi người xung quanh
-Thứ nhất, từ ngày mai em học cách ăn nói cho đúng mực. Thứ 2 cô muốn em cắt lại tóc, nhuộm đen và từ ngày mai mặc đồng phục đi học. Cô biết em sống ở Mỹ nhiều năm, về Việt Nam cũng không ổn định nhưng cô hi vọng em biết “ nhập gia tùy tục”.
- Dạ, nhưng trước khi vào học em có hỏi bố: Trường này có ép nội quy chặt tóc tai quần áo không? Bố em bảo không! Luật này mới ra ạ?
-Không có luật, nhưng là ý thức.
- Ồ, thế ạ, vậy là không bắt buộc rồi!
-Tôi bắt buộc. Nếu anh không vào mặc đồng phục thì đừng vào lớp!
Vũ Huy lại cười, vẫn nụ cười tỏa nắng, rạng rỡ. Lưỡi đung đưa trong miệng rồi chầm chậm thốt lên một tiếng Vâng có vẻ cam chiu. Ngoái mắt nhìn sang. Thụy Dương vẫn gục mặt xuống bàn. Hình như hoàn toàn không quan tâm đến mọi chuyện vừa xảy ra nẫy giờ. Lạ lùng. Con bé này kì dị nó vừa vừa thôi chứ. -Chị ơi!
-Gì?
-Em đợi chị về cùng!
-Về trước đi!
- Nhưng mà…
Dương ngước mặt lên nhìn Thư trong chốc lát, khẽ nhíu mày tỏ ý không hài lòng. Thư vội rụt bàn tay đang bám lên vai chị lại:
-Nhưng mà, chị về muộn hơn. Em sợ mẹ sẽ phạt nặng hơn!
-Trước sau gì chả phạt. …Tha cho tao đi.Đừng ở đó lải nhải nữa
Nói rồi, Dương đứng dậy, tay vơ vội chiếc ba lô, khoác lệch vai hai tay bỏ vào túi quần. Đi thẳng. Thư nhìn theo dáng chị bước chậm ra sân trường. Dương bé nhỏ giữa những cơn gió đông đang thủ thỉ ngoài kia, chiếc quần đồng phục được cắt may lại rộng thùng thùng và chiếc bao khá to bằng vải cứng chỉ giữ nguyên màu đồng phục cho phải phép. Thụy Dương vẫn vậy! Nỗi buồn luôn được giấu trong từng nhịp thở. Những thổn thức luôn bọc trọn trong đáy mắt… loáng loáng và lặng lẽ. Chỉ một sự bất cần, một sự mạnh mẽ cố tạo mà thôi. Thư biết và càng thương chị nhiều hơn. Nếu Thư không quá yếu đuối… Nếu mẹ yêu Dương nhiều hơn… Và nếu ba đừng ra đi… Đừng để mẹ dồn những tức giận, nỗi đau lên Thụy Dương. Có lẽ… Có lẽ…chị của cô đã không vậy. Thư thôi nhìn những bước chân mệt mỏi có phần chán nản của chị mình, từ từ ngước lên bầu trời. Những áng mây cuối thu như cũng nhạt hơn, lặng lẽ giăng khẽ khắp bầu trời. Màu xanh trong nhòe đi sau những vệt mây ướt. Cô nhìn thấy ba mình ở đấy. Rất hiền từ, mỉm cười với cô.
-Ba à, cho chị con được sống vui vẻ chút được không ba!
Thư nhớ ba. Cô thèm được đến thật gần ba, thủ thỉ vào tai ba những nụ hôn ngọt lịm và kể cho ba nghe những chuyện hay ho ở lớp, chuyện chị Dương, chuyện về mẹ. Và ba sẽ kéo cô lại gần, hôn lên tóc cô: “ Con gái của ba, bao giờ mới chịu lớn vậy”. Cô không thích lớn, cô thích cứ bé vậy. Bé xíu trong vòng tay ba mẹ và chị Dương. Cuộc sống của cô đủ đầy quá. Thư chẳng mong gì hơn thế! Với cô mọi thứ giống như một thiên đường. Vậy mà lúc này nó biến thành gì không biết nữa. Thư không tự ý thức được. Cô thấy mình vẫn bé nhỏ như vậy, vẫn ngốc nghếch như thế, chỉ những người xung quanh cô là thay đổi đến chóng mặt. Cô lạc lõng trong chính gia đình mình, lạ lẫm với Thụy Dương, với cả mẹ. Ba à! Ba đã mất được gần hai năm rồi.
Đầu óc Dương hoàn toàn trống rỗng, lơ đãng bước ra cổng trường. Không kịp nghe cả tiếng lá khô vỡ ra dưới bàn chân mình để nhận ra đông đang về. Chiếc áo mỏng dính tạt đi trong gió. Rất lâu rồi hầu như Dương không có ý niệm về thời gian, về đông sang hay hè về, những khoảnh khắc giao mùa chỉ giống như chút gió nhẹ lướt qua. Một chút cảm giác. Nhưng nhạt quá. Không đủ để lại nơi cô nhiều cảm giác. Giống như lúc này, chân Dương vẫn bước. Hoàn toàn vô thức.
Vút. Tiếng gió tạt mạnh. Chiếc xe máy bẻ góc, sát vào người Thụy Dương. Cánh tay cô bị đẩy đi bằng một lực kéo đủ mạnh. Dương cảm nhận sự gấp gáp nơi một bàn tay khác . Nắm chặt. Là Vũ Huy.
Chưa kịp định thần lại, một chiếc xe ô tô đã phanh kít cách chỗ cô đứng chỉ vài bước chân.
-Điên hả, đi đứng thế hả? Muốn chết à?
Một ông bụng phệ, mở cửa kính, thò đầu ra, quát tháo. Dương chưa kịp phản ứng. Nhưng chàng trai “anh hùng cứu mĩ nhân” của cô đã kịp đốp lại ngay
-Này, xe xịn mà phanh đểu bác còn **** ai?
Nói rồi, kéo tay Dương lên, đặt cô ngồi ngay ngắn lên chiếc xe máy. Chụp mũ bảo hiểm lên đầu cô. Cài chốt. Tất cả những hoạt động ấy diễn ra chỉ trong vòng chưa đến một phút. Chăm chú.
Ông bụng phệ vẫn chưa chịu buông tha. Mở cửa kính xuống xe.
-Ố, thằng nhãi ranh này. Mày còn to mồm cãi à?
-Vâng. Thằng nhãi này có thể cho con xe xịn của bác đi viện bất cứ lúc nào… nếu cô ấy có mệnh hệ gì?
Những từ cuối cùng vút đi theo tiếng gió, có lẽ chỉ mình Thụy Dương kịp nghe thấy. Vậy đã là quá đủ. Dương thôi nghĩ ngợi, cô nhìn hai bên đường, mọi thứ lướt nhanh đến chóng mặt. Lâu rồi, Dương vẫn đi bộ thật chậm từ trường về nhà, từ nhà đến trường, Nhanh để làm gì khi mọi thứ trước mặt cũng chỉ là sự lặp lại đến nhạt nhẽo và ngày mai chẳng phải cũng giống hôm nay sao? Cảm giác này thật lạ lẫm. Ngồi sau một cậu bạn trai, trên chiếc xe tay côn với vận tốc chóng mặt. Mọi thứ lướt qua theo một trật tự đảo điên không cố sắp đặt. Bỏ quên hết những ngày đang sống. Bay. Tóc ngắn. Rối tung. Nụ cười hiếm hoi. Bật nở. Những từ cuối cùng vút đi theo tiếng gió, có lẽ chỉ mình Thụy Dương kịp nghe thấy. Vậy đã là quá đủ. Dương thôi nghĩ ngợi, cô nhìn hai bên đường, mọi thứ lướt nhanh đến chóng mặt. Lâu rồi, Dương vẫn đi bộ thật chậm từ trường về nhà, từ nhà đến trường, Nhanh để làm gì khi mọi thứ trước mặt cũng chỉ là sự lặp lại đến nhạt nhẽo và ngày mai chẳng phải cũng giống hôm nay sao? Cảm giác này thật lạ lẫm. Ngồi sau một cậu bạn trai, trên chiếc xe tay côn với vận tốc chóng mặt. Mọi thứ lướt qua theo một trật tự đảo điên không cố sắp đặt. Bỏ quên hết những ngày đang sống. Bay. Tóc ngắn. Rối tung. Nụ cười hiếm hoi. Bật nở.
-Sợ không?
-Sợ gì?
-Tốc độ!
-Không!
-Còn vụ ban nãy?
-Không!
-Bị người lớn ****?
-Không!
-Đi chơi không?
-Có
Vũ Huy quay khẽ quay đầu lại phía sau, liếc nhìn cô bạn hay ho mà cậu vừa mới phát hiện được!
-Like this. Con gái phải thế!
Cười tỏa nắng. Và vít gas.
Lắc mạnh đầu. Mớ tóc xoăn rối bay trong gió. Rất đáng yêu
Dương mỉm cười quan sát từng động tác của cậu bạn mới quen. Thích thú. Cô bỏ tay khỏi bao quần, chầm chậm chạm khẽ vào thắt lưng Huy. Hơi ấm từ cơ thể hắn hình như len theo hai lớp áo ,khẽ chạm đến bàn tay Dương. Những đụng chạm đầu tiên khiến trái tim vốn chai lạnh của Thụy Dương khẽ rung lên.
Con ngõ nhỏ và ngóc ngách. Dương không biết chính xác mình đang ở đâu nữa. Mang tiếng ở Hà Nội nhưng cô hầu như biết rất ít về nơi đây. Không lượn lờ sau giờ học. Không phượt đêm như các bạn trẻ trâu bây giờ. Không bạn bè. Với cô, cuộc sống chỉ một hành trình từ trường về nhà và nhà về trường. Cô cho những cuộc la cà, quán xá mà Nhã Thư gọi là “khám phá ẩm thực” là những trò trẻ con, vớ vẩn, mất thời gian, Dù thật ra thời gian rảnh rỗi của Dương chỉ dành để cho một việc: Ngủ
Vũ Huy bóp kít phanh trước cửa quán như muốn phi cả vào bên trong. Không bước vào quán cũng không với tay rung chiếc chuông nhỏ nhỏ xinh xinh trước cổng mà đứng dạng chân. Chiếc quần rằn di thùng thình. Tay Huy dang rộng hết cỡ. Hét ầm lên:
-Aaaaaaaaaaaaaa….libaba…. Đón ta!
Một con chó trắng, to sụ xông phi qua kẽ cửa băng qua, nhảy chồm lên người hắn. Hắn cười như nắc nẻ, ôm ngang con chó. Cho đến tận khi cuộc gặp gỡ đã chuyển sang giai đoạn hiền hòa hơn, khi chú chó được thả xuống liếm lấy liếm để vào chân chủ, trong khi chủ của nó hết vò đầu lại bứt tai con vật yêu quý, Dương vẫn có cảm giác cả hai như muốn bấu xé lẫn nhau chứ chẳng phải yêu quý gì nhau sất.
-Ôm ấp nhau xong chưa?
Dương giật mình ngẩng lên. Hóa ra nãy giờ không chỉ cô quan sát mà có đến cả một đám 5 thằng con trai cùng bật cửa bước ra ngay sau chú chó trắng.
Huy cười hì hì, tay vẫn dang rộng. Từng cậu bạn một nhảy vào ôm chầm lấy hắn. Khẽ đập vai.
-Quỷ thật! Bọn mày nhớ tao đến phát điên hết hả?
-Thằng đểu, mày nhắc nhiều, tao hắc xì hơi suốt ngày là sao hả?!
-Ừ, haizz… Đúng đấy, nhớ thì gọi điện. Cứ cái trò đàn bà báo hại anh em.
-Ở nhà, không lo buôn bán làm ăn, tao nhắc cho chúng mày chết!
-Bọn tao mà chết thì em Bông Xù của mày cũng lượn nhé…
-Á, hóa ra một con chó Bông Xù của tao cứu mạng mấy đứa chết dẫm bọn mày đó hả? Giỏi quá à nha!
Ca bọn xông vào, đứa ôm đầu, ôm cổ, chận Vũ Huy ra, công kênh, định đưa vào quán. Đột nhiên:
-Khoan. Tao quên. Có khách. Có khách. Đăt xuống.
Sau lời nói của Huy, cả hội hướng theo ánh mắt hắn, quay hết lại nhìn chằm chằm vào Thụy Dương. Chú chó cũng tập trung điểm nhìn về cô gái kì lạ. Sủa liên hồi từng tiếng, gằn mạnh và khô khốc, có vẻ không nhiều thiện ý. THụy Dương đang đứng ngay trước mặt, chếch một góc quán. Ánh mắt hoàn toàn không đáp lại, nhìn sâu ra mặt hồ trước mắt, không có vẻ vừa mới để tâm đến câu chuyện ban nãy của họ. … Một chân đá đá nhẹ đất dưới sàn… Miếng kẹo cao su đều đều nhai trong miệng… Tay buông lơi trong bao quần rộng… Gương mặt hoàn toàn bình thản như chính mặt hồ lặng thinh.
-Vào đi. … Ơ, bỏ tao xuống, cái bọn này… Thấy gái tít cả mắt. Bỏ xuống đê.
Huy loạng choạng đứng dậy. Cả bọn vẫn im lặng. Một con bé lạ lùng hay ho. Kha khá đứa trong nhóm sẽ nghĩ thế. Tất nhiên rồi.
-Vào nào…
Nói rồi, không đợi Dương gật đầu, Huy nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo vào quán. Họ lướt qua. Chiếc chuông nhỏ kêu khe khẽ. Những người khác lướt qua. Chiếc chuông nhỏ lại kêu, khe khẽ… Những âm thanh nghe nhí nhảnh, vui tươi đầy lạ lẫm rót vào tai Dương. Nghe và cảm nhận. Lâu lắm rồi, ngay cả việc đơn giản ấy cô cũng không buồn làm. Tại sao phải nghe khi cuộc sống này nhạt nhẽo đến thế,nhưng hình như với những con người này, mọi thứ thật sự rất sinh động. Dẫu giả bộ không nghe không thấy nhưng Dương hoàn toàn không bỏ qua một lời nào của họ, tiếng cười rất tự nhiên của họ như rót vào tim cô những cảm giác rất lạ. Nụ cười tỏa nắng của Huy phải chăng cũng là thứ khiến cô yêu thích và cởi lòng mình hơn. Đôi khi với chúng ta điều đó chỉ là một chút xíu rất đỗi bình thường nhưng với một ai đó chỉ một ấn tượng rất nhẹ thôi lại có sức mạnh lớn lao vô cùng. Giống như người mệt nhoài về đích, lẫn trong một tiếng reo hò cố lên là lời động viên thủ thỉ: Em đợi anh ở cuối con đường. Chỉ vậy thôi. -Đây là Thụy Dương, bạn cùng lớp mới!
-Đây là bạn bè tôi, nhóm Bố đời!
-Hóa ra mày về đã làm xong hồ sơ trường mới, đi học và quen được cả bạn gái rồi cơ đấy!
-Ôi dào, ông già lo hết! Trên máy bay đã nghe nói, mai đi học luôn nhé! Xong. Hết ăn chơi.
-Kể ra cũng muốn việc học của mày không gián đoạn đấy mà. Lo cho quý tử đấy!
-Ối dào, lo hão, mới đi được một buổi đã thấy bà chủ nhiệm nhạt như nước lã rồi.
-Ờ hờ, kiếm được cô bạn không nhạt còn gì?
-Biết là có nhạt không đấy?
Dương ngồi trên chiếc ghế , hơi lệch lệch một chút so với chiếc bàn, chăm chú nhìn một trong 5 cậu bạn mới, có vẻ là chủ quán đang hì hục pha đồ uống phía sau chiếc bục . Ly nước cam đặt sang một bên. Mặc định dành cho cô. Dương hơi liếm môi. Đang thèm lên tiếng, muốn đổi sang một chút cocktail như mấy ly bên cạnh. Hôm nay là một ngày đáng uống lắm chứ! Đột nhiên, thấy Vũ Huy và 4 cậu bạn cùng quay sang nhìn mình. Khẽ nhếch mắt sang. Nhíu mày. Hơi bất ngờ. Nhưng gương mặt vẫn giữ nét bình thản, lại quay lại dán mắt vào những chiếc ly thủy tinh ban nãy. Chú chó Bông Xù lại khảnh khạch mấy tiếng sủa không nhiều thiện chí! Huy cuối xuống, đưa một tay cho nó liếm. Một tay nâng ly cocktail chạm môi.
-Chà trình độ của chú em có vẻ lên level đó. Duyệt.
Rồi quay sang Thụy Dương:
-Làm một chút không? NƯớc cam có vẻ không hợp với cậu đâu!
Dương cầm ly rượu Huy vừa đưa. Uống một ngụm lớn. Chất men làm cô thích thú. Liếm môi. Ngọt thật. Thấy cuộc đời đáng sống hơn chút rồi đấy. Dương khẽ mỉm cười. Huy cũng kịp nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc. Cốc nước cam được thay bằng một ly rượu khác. Và không khí quanh cô không còn quá nặng nề. Những người bạn mới, cười nói liên tục khiến Dương thấy dễ chịu hơn.
-Lạnh không?
Huy hét to, chiếc Exiter vẫn vút đi như đạp cả vào gió. Tay Huy thụt vào trong tay áo, nắm chặt tay gas. Dù gió vù qua bên tai, sức hét của Huy vẫn khiến mấy người xung quanh giật mình quay lại. Cậu đáp lại bằng một nụ cười vô tội.
-Sao thế, lạnh không?
-Ừ, có!
Chiếc xe phanh gấp, tạt vào lề đường. Đang đi với tốc độ chóng mặt đột nhiên dừng phựt. Cách đi xe của Huy khiến Dương thấy như diều đang bay mà đứt dây phựt vậy.
-Xuống xe, xuống xe…
Dương nhíu mày, rồi nhanh chóng, nhảy xuống .
Huy chìa cho Dương chiếc áo mưa vừa moi từ cốp.
-Mặc vào!
-Không! Trời đâu có mưa!
-Ai bảo trời mưa mới được mặc áo mưa? Mặc đê!
-Không!
-Ôi dào mặc đi, không ai nói cậu hâm đâu. Mặc cho ấm. Việc mình mình làm. Sợ gì ai nói. Huy đoán ý Dương.
Dương không trả lời, cô im lặng. Cơn gió mang vị đầu đông lướt qua. Dương khẽ rùng mình. Nắm chặt tay trong bao quần. Kẹo cao su nhai liên hồi trong miệng.
-Thôi, không mặc thì tớ mặc.
Huy quờ tay qua eo Dương. Đẩy cô sát lại mình. Rất tự nhiên.
-Ngồi gần lại, chui đầu vào đi. Cậu có biết tớ đang đi với tốc độ nào không hả? Lạnh chết giờ?
Ánh sáng từ những cột đèn lờ mờ khiến Dương nhìn rõ lưng áo Huy. Cảm giác gần gũi khẽ khiến tim cô giật mạnh. Dù sao ban sáng cô cũng đã hùng hồn tuyên bố với bản thân: Cậu ấy là của mình. Nên sự bối rối lúc này là hoàn toàn có thể hiểu được. Cái nóng bí bách từ chiếc áo mưa khiến cô thấy khó chịu. Nhưng hơi ấm từ cơ thể Huy nhẹ nhàng len lỏi vào lớp áo trắng mỏng, chạm nhẹ vào da thịt lại khiến cô không khỏi bồi hồi… Dương khẽ lúc lắc mớ tóc rối, cố xua đi cảm giác lạ lẫm, mới mẻ này.

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29